
USA250-OC lấy làm triết lý cơ bản một quan sát đơn giản nhưng sâu sắc – rằng nước Mỹ là một ý tưởng hoàn hảo: Hợp chủng quốc Hoa Kỳ là một công trình đang trong quá trình hoàn thiện. Nó đặt lý tưởng đối lập với hiện thực; nguyên tắc đối lập với hành động của con người; cái hoàn hảo đối lập với cái chưa hoàn hảo.
Về bản chất, câu chuyện về Hoa Kỳ là câu chuyện về vực thẳm giữa một ý tưởng và sự hiện thực hóa chưa hoàn hảo của nó. "Nước Mỹ" không chỉ là một địa điểm trên bản đồ. Nó là một luận điểm triết học, một tập hợp các nguyên tắc hướng tới phẩm giá con người phổ quát. Ngược lại, Hoa Kỳ là một quốc gia sống động, đang nỗ lực – đôi khi chậm chạp, đôi khi táo bạo – để hiện thực hóa những nguyên tắc đó. Hiểu được sự căng thẳng giữa hai điều này là điều thiết yếu để hiểu chính quốc gia này.
Ý tưởng về nước Mỹ vô cùng tham vọng, được xây dựng trên niềm tin rằng tất cả mọi người đều được tạo ra bình đẳng; rằng họ sở hữu những quyền vốn có; rằng tự do không phải do chính phủ ban tặng, mà chính phủ có nhiệm vụ bảo đảm và bảo vệ những quyền đó; và rằng chính phủ phải phục vụ nhân dân, chứ không phải ra lệnh cho nhân dân. Những lý tưởng này được ghi khắc trong Tuyên ngôn Độc lập và đã vang vọng qua nhiều thế hệ và trên toàn thế giới. Chúng hình dung ra một xã hội nơi bình đẳng không phải là khát vọng mà là hiện thực; nơi cơ hội được chia sẻ, chứ không phải chọn lọc; và nơi tự do được đảm bảo và bảo vệ, chứ không phải có điều kiện hay phân biệt đối xử.
Hoa Kỳ – quốc gia được giao nhiệm vụ hiện thân cho những lý tưởng này – luôn là một quá trình không ngừng hoàn thiện. Ngay từ khi thành lập, quốc gia này đã phải vật lộn với những mâu thuẫn: chế độ nô lệ trong một vùng đất tuyên bố tự do; sự loại trừ một số người trong một nền cộng hòa khẳng định bình đẳng; và sự bất công trong một chính phủ được xây dựng trên nền tảng pháp quyền. Những mâu thuẫn này không hoàn toàn biến mất theo thời gian. Đôi khi, chúng phát triển, tái xuất hiện dưới những hình thức mới và đòi hỏi những phản ứng mới. Việc thu hẹp khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế, giữa nguyên tắc và thực tiễn, đã định hình mọi thời đại trong đời sống nước Mỹ.
Việc gọi Hoa Kỳ là “một công trình đang trong quá trình hoàn thiện” không phải là một lời xúc phạm hay buộc tội. Đó là sự thừa nhận bản chất của nền dân chủ và bản chất con người. Trong “Federalist số 51”, được thiết kế để giải thích và thúc giục việc phê chuẩn Hiến pháp, James Madison đã lập luận ủng hộ một hình thức chính phủ sẽ nhận ra và giải quyết những thiếu sót và tham vọng của từng cá nhân.
Ông viết: “Nếu con người là thiên thần, thì sẽ không cần chính phủ. Nếu thiên thần cai trị con người, thì sẽ không cần bất kỳ sự kiểm soát nào từ bên ngoài hay bên trong đối với chính phủ. Trong việc xây dựng một chính phủ do con người cai trị con người, khó khăn lớn nằm ở chỗ này: trước hết, bạn phải cho phép chính phủ kiểm soát người bị cai trị, và tiếp theo, buộc nó phải tự kiểm soát chính mình.”
Madison lập luận rằng con người không hoàn hảo, bị chi phối bởi sự kết hợp giữa đức hạnh, lợi ích cá nhân, tham vọng và cảm xúc. Trong một thế giới hoàn hảo với những con người không tì vết, sẽ không ai làm hại hay bóc lột người khác. Nhưng trong thế giới thực, con người đôi khi hành động bất công, và xung đột nảy sinh. Chính phủ tồn tại để quản lý những xung đột này, bảo vệ quyền lợi và bảo vệ người yếu thế khỏi kẻ mạnh.
Tuy nhiên, như Madison đã lưu ý, chính phủ được cấu thành từ con người. Họ cũng cần phải bị kiềm chế. Đó là lý do tại sao chúng ta cần một chính phủ đủ mạnh để duy trì trật tự và bảo vệ các quyền, nhưng phải có giới hạn để ngăn chặn chuyên chế. Đây là lý do tại sao Hiến pháp của chúng ta bao gồm chế độ liên bang, phân chia quyền lực, kiểm soát và cân bằng, và giới hạn quyền lực của chính phủ.
Quan sát của Madison cung cấp khuôn khổ để hiểu tại sao các chính phủ phải vừa được trao quyền vừa bị kiềm chế, một sự căng thẳng tiếp tục định hình các cuộc tranh luận chính trị hiện đại của chúng ta. Nó cũng làm sáng tỏ sự căng thẳng giữa ý tưởng và thực tế về nước Mỹ.
Sức mạnh của Hoa Kỳ không đến từ sự hoàn hảo. Nó đến từ khát vọng, từ niềm tin rằng chúng ta có thể tốt hơn ngày mai so với ngày hôm qua, từ quyết tâm thu hẹp khoảng cách giữa con người thật của chúng ta và con người mà chúng ta tự nhận là. Tiến bộ không được đảm bảo. Nó phải được giành lấy. Những người theo chủ nghĩa bãi nô đã đấu tranh để chấm dứt chế độ nô lệ. Phụ nữ đã đòi quyền bầu cử. Các nhà lãnh đạo phong trào dân quyền đã tuần hành vì công lý. Nó tiến lên phía trước bởi những người tin rằng ý tưởng về nước Mỹ đáng để nỗ lực biến nó thành hiện thực, từ sự sẵn lòng thu hẹp khoảng cách giữa con người thật của chúng ta và con người mà chúng ta tự nhận là.
Cuối cùng, chính chúng ta – bạn và tôi – phải thu hẹp khoảng cách đó, lắng nghe và học hỏi lẫn nhau, giữ vững cam kết với những khát vọng lập quốc đã thay đổi thế giới, và tham gia với tư cách là những công dân có hiểu biết vào công việc xây dựng một nền cộng hòa dân chủ.
Nước Mỹ là một ý tưởng hoàn hảo. Hoa Kỳ là một công trình đang trong quá trình hoàn thiện.
Câu chuyện về nước Mỹ được viết nên trong khoảng không gian giữa chúng.